Chuyên mục
Dự án Dự Án

𝑻𝒓𝒖𝒚𝒆̣̂𝒏 𝑨𝒖𝒅𝒊𝒐 – 𝓒𝓱𝓸 𝓮𝓶 𝓽𝓱𝓮̂𝓶 𝓶𝓸̣̂𝓽 𝓵𝓪̂̀𝓷 đ𝓾̛𝓸̛̣𝓬 𝓼𝓸̂́𝓷𝓰

𝑴𝒐̣̂𝒕 𝒔𝒂̉𝒏 𝒑𝒉𝒂̂̉𝒎 𝒕𝒓𝒐𝒏𝒈 𝒅𝒖̛̣ 𝒂́𝒏 𝒕𝒓𝒖𝒚𝒆̂̀𝒏 𝒕𝒉𝒐̂𝒏𝒈 𝒌𝒚̃ 𝒕𝒉𝒖𝒂̣̂𝒕 𝒔𝒐̂́. Đ𝒖̛𝒐̛̣𝒄 𝒉𝒐̂̃ 𝒕𝒓𝒐̛̣ 𝒃𝒐̛̉𝒊 𝑻𝒓𝒖𝒏𝒈 𝑻𝒂̂𝒎 𝑵𝒂̂𝒏𝒈 𝒄𝒂𝒐 𝒄𝒉𝒂̂́𝒕 𝒍𝒖̛𝒐̛̣𝒏𝒈 𝒄𝒖𝒐̣̂𝒄 𝒔𝒐̂́𝒏𝒈. Thông qua dự án QTC phòng, chống HIV/AIDS

Sáng nay vừa xét nghiệm cho một bạn, bạn ấy mới 17 tuổi. Một độ tuổi còn quá nhỏ để trải qua những thăng trầm của cuộc sống. Ngồi đợi kết quả xét nghiệm, mình cảm giác bạn ấy run và hoảng sợ thật sự. Em nói trong sự run rẩy “em chỉ mới lỡ có 1 lần, không lẻ dính thiệt hả anh”.

Tôi thật sự không dám nói với em về kết quả 2 vạch kia. Cảm thấy thương sót và lo lắng cùng em. Dẫu biết rằng ARV hiện nay rất tốt nếu tuân thủ điều trị, nhưng em ấy còn quá trẻ. Quá trẻ để tiếp nhận kết quả này. Đó là câu chuyện B.A, năm nay em vừa tròn 17 tuổi. Và em cảm nhận mình có nguy cơ lây nhiễm HIV, từ một người quen qua app Blued trong một lần gặp mặt. Chỉ còn 2 tháng nữa em phải bước vào kỳ thi định mệnh của tuổi học trò. Bao ước mơ, bao nhiêu hoài bão. Nghĩ đến đó mà lòng tôi nặng trĩu khi nhìn vào kết quả xét nghiệm của em. Khi được thông báo kết quả, em bình tỉnh đến lạ thường.

Em còn hỏi một cách như thể muốn xác định lại lần nữa : “2 𝓿𝓪̣𝓬𝓱 𝓽𝓱𝓪̣̂𝓽 𝓱𝓪̉ 𝓪𝓷𝓱 ?”. Nhưng tôi biết, tôi có thể cảm nhận được sự bất an trong lòng và ánh mắt của em. Đó là một khối hỗn độn; để chấp nhận một sự thật nào đó thì quả thật đó là một điều vô cùng khó với bản thân. Sau giây phút bình tỉnh ngắn ngủi ấy, em vỡ òa cảm xúc. Em chỉ có khóc và khóc. Trong sự tức tưởi bao gồm cả sự hối hận bởi những câu nói mà khiến tôi phải quặng thắc.

“ 𝓔𝓶 𝓬𝓱𝓲̉ 𝓶𝓸̛́𝓲 𝓵𝓸̛̃ 𝓬𝓸́ 𝓶𝓸̣̂𝓽 𝓵𝓪̂̀𝓷 𝓽𝓱𝓸̂𝓲 𝓶𝓪̀!?” Với một người tư vấn cộng đồng như tôi, khi ấy tôi cũng chỉ có thể khuyên em. Cổ vũ em ấy kết nối điều trị để sớm ổn định sức khỏe. Ban đầu em không tin vào kết quả của mình. Nhưng rồi em cũng vẫn chấp nhận khi kết quả khẳng định đã có. Tuân thủ điều trị là câu nói tôi luôn phải cố gắng nhắc nhở và dặn dò em mỗi đêm. Vì chỉ có tuân thủ điều trị. Ước mơ để trở thành một luật sư của em mới có thể tiếp tục theo em trên con đường đại học sắp tới.

Sáu tháng trôi qua, cậu bé ấy đã từ một người trẻ với suy nghĩ sẽ tự tử. Cậu đã trưởng thành hơn, mạnh mẽ hơn. Ngày mà cậu có được kết quả tải lượng dưới ngưỡng đầu tiên. Cậu đã chạy từ Sài Gòn về tận văn phòng nhóm chỉ để khoe với tôi. Em bảo “ cảm ơn anh đã bên cạnh động viên và cho em thêm một lần nữa được sống”. Cuộc sống luôn công bằng. Mất đi một thứ gì đó, thì ta sẽ được lại một thứ khác xứng đáng với những gì ta đã mất đi. Qua câu chuyện của B.A tôi lại càng thấm câu nói mà vô tình đọc được ở đâu đó “𝓬𝓪̉𝓶 𝓸̛𝓷 𝓽𝓻𝓸̛̀𝓲 𝓼𝓪́𝓷𝓰 𝓶𝓪𝓲 𝓽𝓱𝓾̛́𝓬 𝓭𝓪̣̂𝔂, 𝓬𝓱𝓸 𝓽𝓪 𝓽𝓱𝓮̂𝓶 𝓷𝓰𝓪̀𝔂 𝓷𝓾̛̃𝓪 đ𝓮̂̉ 𝔂𝓮̂𝓾 𝓽𝓱𝓾̛𝓸̛𝓷𝓰”…

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *