Chuyên mục
Chưa được phân loại

Cần sửa đổi gì trong Luật Phòng, chống HIV/AIDS

Luật Phòng, chống vi rút gây ra hội chứng suy giảm miễn dịch mắc phải ở người (HIV/AIDS) đã được Quốc hội thông qua vào năm 2016. Sau 13 năm thực hiện, nhờ có Luật Phòng, chống HIV/AIDS – hành lang pháp lý quan trọng nhất trong chương trình phòng, chống HIV/AIDS, Việt Nam đã đạt được nhiều thành tựu quan trong trong công cuộc phòng, chống HIV/AIDS. Tuy nhiên, bên cạnh những kết quả đạt được, trong áp dụng các quy định của Luật vẫn còn những hạn chế, bất cập lớn còn tồn tại, cần phải sớm được khắc phục.

Sau 13 năm triển khai Luật Phòng, chống HIV/AIDS, Bộ Y tế – Cơ quan thường trực phòng, chống HIV/AIDS hiện đang tham mưu cho Chính phủ trình Quốc hội Dự án Luật sửa đổi, bổ sung một số điều của Luật Phòng, chống nhiễm virus gây ra hội chứng suy giảm miễn dịch mắc phải ở người.

Quyền Bộ trưởng Y tế Nguyễn Thanh Long trình bày tại Phiên họp

Trình bày tại phiên họp thứ 47 của Ủy ban Thường vụ Quốc hội diễn ra vào chiều 11/8, Quyền Bộ trưởng Bộ Y tế Nguyễn Thanh Long đã nêu lên một số điểm lớn về bất cập, hạn chế còn tồn tại trong các quy định của Luật phòng, chống HIV/AIDS cần phải được khắc phục kịp thời.
Thứ nhất, quy định liên quan đến đối tượng được thông báo kết quả xét nghiệm HIV, đối tượng được tiếp cận thông tin người nhiễm HIV còn thiếu và bất cập gây ảnh hưởng đến quá trình thực hiện.
Theo Luật HIV 2006, chỉ những người trực tiếp chăm sóc điều trị cho người nhiễm HIV được thông báo kết quả xét nghiệm HIV và chưa có quy định cụ thể ai được quyền tiếp cận thông tin người nhiễm HIV. Điều này làm phát sinh một số khó khăn, bất cập như: Nhiều người nhiễm HIV đã biết tình trạng HIV nhưng vẫn có thể làm lây nhiễm HIV cho người khác; do không tiếp cận được thông tin người nhiễm nên khó tiếp cận để chăm sóc, điều trị và hỗ trợ họ cũng như dự phòng lây nhiễm HIV cho cộng đồng; người quản lý và chi trả bảo hiểm y tế chưa có quy định được tiếp cận với thông tin điều trị của người nhiễm HIV cũng gây khó khăn trong thực hiện các quy định, chính sách bảo hiểm y tế, khám bệnh, chữa bệnh trong quá trình chăm sóc và điều trị người nhiễm HIV, chưa bảo đảm đồng bộ với Luật khám bệnh, chữa bệnh, Luật bảo hiểm y tế, Luật phòng, chống bệnh truyền nhiễm…
Thứ hai, việc quy định người dưới 16 tuổi khi thực hiện xét nghiệm phải có sự đồng ý bằng văn bản của cha, mẹ hoặc người giám hộ không phù hợp với thực tiễn và hạn chế quyền tiếp cận dịch vụ xét nghiệm HIV, quyền được chăm sóc sức khỏe của trẻ em. Thực tế hiện nay, trẻ từ 15 tuổi nhiễm HIV đã có thể có quan hệ tình dục không an toàn, không dám tiết lộ nguy cơ lây nhiễm HIV cho cha mẹ để cha mẹ, do vậy trẻ cũng sẽ không được thực hiện xét nghiệm HIV.
Khi các cơ sở, nhân viên y tế không xét nghiệm cho trẻ dưới 16 tuổi nếu không có cha mẹ hoặc người giám hộ đi cùng. Từ đó, trẻ sẽ mất đi cơ hội được xét nghiệm phát hiện và điều trị sớm HIV. Việc giới hạn độ tuổi 16 cũng không còn phù hợp với sự phát triển thể chất, tâm sinh lý và nhận thức của trẻ em Việt Nam hiện nay do trẻ đã phát triển và trưởng thành hơn so với giai đoạn trước, bối cảnh xã hội cũng có thay đổi hơn.
Bên cạnh đó, quy định này cũng chưa phù hợp với khuyến cáo của Tổ chức Y tế Thế giới, các tổ chức quốc tế và pháp luật của một số nước (nhiều nước chỉ giới hạn từ dưới 14 hoặc dưới 15 tuổi).

Chủ nhiệm Uỷ ban về các vấn đề của xã hội của Quốc hội Nguyễn Thuý Anh trình bày báo cáo thẩm tra Dự thảo Luật sửa đổi, bổ sung một số điều của Luật Phòng, chống HIV/AIDS

Thứ ba, quy định chỉ cơ sở xét nghiệm HIV được Bộ trưởng Bộ Y tế công nhận mới được phép khẳng định các trường hợp HIV dương tính không phù hợp với yêu cầu cải cách hành chính, phân cấp và gây tốn kém kinh phí cho cơ sở y tế địa phương khi phải thực hiện thủ tục hành chính tại cơ quan Trung ương.
Quy định phụ nữ mang thai tự nguyện xét nghiệm HIV được miễn phí nhưng Nhà nước lại không bảo đảm đủ nguồn lực. Quy định này cũng chưa rõ ràng, chưa đồng bộ với Luật Bảo hiểm y tế nên gây khó khăn cho việc thanh toán bảo hiểm y tế của người nhiễm HIV có thẻ bảo hiểm y tế do bảo hiểm y tế sẽ không chi trả do quy định được nhà nước chi trả.
Thứ tư, việc quy định các thông điệp truyền thông về phòng, chống HIV/AIDS được thực hiện miễn phí trên các phương tiện thông tin đại chúng. Tuy nhiên, hiện nay hầu hết các cơ quan truyền thông đều hoạt động theo cơ chế tự chủ, nên quy định này không khả thi và thực tế đa số vẫn phải chi trả kinh phí truyền thông.
Thứ năm, một quy định khác trong Luật phòng, chống HIV/AIDS là tại Điều 42 về áp dụng pháp luật hình sự, tố tụng hình sự, xử lý vi phạm hành chính đối với người bị xử lý hình sự, hành chính mà bị bệnh AIDS giai đoạn cuối không còn phù hợp với thực tế diễn biến bệnh trong điều trị và tiến bộ của kỹ thuật y tế hiện nay, nhất là khi thuốc kháng vi rút đang được triển khai điều trị rất sớm hoặc điều trị ngay cho người được chẩn đoán nhiễm HIV.
Mặc dù tiến triển của một người nhiễm HIV được chia làm 4 giai đoạn, trong đó giai đoạn 4 là giai đoạn chuyển sang bệnh AIDS nhưng hiện nay một người nhiễm HIV có thể chuyển từ giai đoạn 4 về giai đoạn 1, 2 hoặc 3 tùy thuộc vào kết quả việc điều trị ARV nên sẽ có trường hợp giai đoạn 4 nhưng vẫn có thể cải thiện được và thậm chí trở nên khỏe mạnh. Điều này dẫn đến khó xác định được thời điểm tạm đình chỉ điều tra, miễn chấp hành hình phạt hoặc khi cơ quan có thẩm quyền ra quyết định rồi thì đối tượng lại có tiến triển tốt về sức khỏe. Mặt khác, các quy định này đều dẫn chiếu thực hiện theo pháp luật về hình sự, tố tụng hình sự, xử lý vi phạm hành chính nên không cần thiết quy định tại Luật này mà thực hiện theo các Luật có liên quan.
Thứ sáu, giữa Luật Xử lý vi phạm hành chính, Luật sửa đổi, bổ sung một số điều của Luật Phòng, chống ma túy và Luật Phòng, chống HIV/AIDS đang có sự mâu thuẫn về quy định người nghiện ma túy tham gia điều trị nghiện bằng thuốc thay thế. Điều này ảnh hưởng rất nhiều đến hiệu quả điều trị cho người nghiện ma túy.

Toàn cảnh phiên họp thứ 47 của Ủy ban Thường vụ Quốc hội

Do vậy, các bất cập tồn tại này cần sớm được sửa đổi, bổ sung để bảo đảm tính đồng bộ cũng như nâng cao hiệu quả thực hiện Luật. Việc sửa đổi, bổ sung Luật là yêu cầu cần thiết để bảo đảm thể chế hóa đầy đủ, kịp thời chủ trương, đường lối của Đảng về công tác phòng, chống HIV/AIDS cũng như đáp ứng với sự tiến bộ của khoa học kỹ thuật mới và tình hình dịch tễ HIV/AIDS trong thời gian tới.

Theo Kiều Trang – vaac.org.vn

Chuyên mục
Tin Tức và Sự Kiện

Tình dục an toàn ngay cả khi bạn có HIV

Ngày nay, nhờ tiến bộ của khoa học, nhiễm HIV không còn là án tử hình nữa. Hơn nữa người nhiễm HIV vẫn có cuộc sống tình dục an toàn mà không lo lây truyền HIV cho người khác. Đó cũng là một thông điệp cần chuyển tải đến cộng đồng của Chiến dịch truyền thông “Không phát hiện = Không lây truyền, K=K”

Nếu bạn xét nghiệm và dương tính với HIV, bạn dường như không muốn nghĩ về việc quan hệ tình dục. Một số người nhiễm HIV cảm thấy tội lỗi hoặc xấu hổ. Họ sợ lây nhiễm cho bạn tình và cho rằng quan hệ tình dục khi nhiễm HIV là quá rủi ro. Phản ứng này rất phổ biến, đặc biệt nếu bạn bị nhiễm HIV qua quan hệ tình dục. Tuy nhiên người nhiễm HIV cũng có quyền quan hệ tình dục và yêu giống như những người khác. Vậy làm thế nào để thỏa mãn cả hai điều, người nhiễm HIV vẫn có thể thỏa mãn việc quan hệ tình dục mà vẫn đảm bảo an toàn không làm lây nhiễm HIV. Việc này được giải quyết dễ dàng nhờ có thuốc kháng vi rút (ARV) và phát hiện qua các nghiên cứu khoa học gần đây đó là: “Không phát hiện = Không lây truyền hay còn được gọi là K=K”.

Hoạt động sự kieehn truyền thông của full house

K=K (không phát hiện=Không lây truyền) nghĩa là một người nhiễm HIV uống thuốc kháng vi rút (ARV) hàng ngày theo chỉ định, đạt được và duy trì tải lượng vi rút dưới ngưỡng phát hiện (Tải lượng vi rút dưới ngưỡng phát hiện được định nghĩa là dưới 200 bản sao/1mL máu) sẽ thực sự không có nguy cơ làm lây truyền HIV sang cho bạn tình của họ qua đường tình dục.
Như vậy, với phát hiện này, người có HIV đang điều trị ARV có tải lượng HIV dưới ngưỡng phát hiện sẽ thể sống cuộc sống với tình dục an toàn.
Tình dục an toàn ngay cả khi bạn nhiễm HIV
HIV lây qua đường tình dục không an toàn, nhưng không có nghĩa rằng người bị nhiễm HIV không thể có đời sống tình dục khỏe mạnh. Bạn có nhiều lựa chọn để cuộc sống tình dục vẫn an toàn và thăng hoa
Bao cao su nam và nữ làm giảm đáng kể khả năng truyền HIV cho bạn tình. Nếu cả hai bạn đều bị nhiễm HIV, bạn vẫn cần sử dụng biện pháp bảo vệ. Bời vì HIV có những chủng loại khoác nhau. Bạn có thể bị nhiễm một chủng loại HIV khác từ bạn tình. Điều này có thể làm cho bệnh của bạn trở nên tồi tệ hơn hoặc thậm chí là bạn phải thay đổi thuốc. Do vậy cho dù cả 2 cùng bị nhiễm HIV nhưng vẫn nên sử dụng bao cao su nhé.

Tư vấn xét nghiệm HIV tại cộng đồng do nhân viên Full House thực hiện

Điều trị ARV như phòng ngừa HIV: Một trong những cách quan trọng nhất bạn có thể bảo vệ bản thân và bạn đời là sử dụng thuốc điều trị HIV. Điều trị bằng thuốc kháng vi-rút có thể khiến virus khó nhân lên và lây lan trong cơ thể bạn. Nó có thể làm giảm tải lượng virus HIV đến mức không phát hiện được bằng xét nghiệm. Nếu tải lượng virus của bạn xuống mức không thể phát hiện được bằng xét nghiệm thì một số nghiên cứu cho thấy bạn có rất ít hoặc không có nguy cơ truyền HIV cho người khác. Tuy nhiên, không nên dựa vào chỉ một phương thức bảo vệ. Dù tải lượng virus thấp, bạn vẫn nên sử dụng thêm biện pháp bảo vệ khác (ví dụ như bao cao su) vì không một hình thức bảo vệ nào hiệu quả 100%. Hơn nữa điều trị ARV và đạt tải lượng HIV dưới ngưỡng phát hiện chỉ không làm lây truyền HIV qua quan hệ tình dục mà không làm giảm nguy cơ mắc các bệnh lây truyền qua đường tình dục khác như lậu, giang mai, sùi mào gà v.v…
Nếu bạn tình của tôi chưa đạt được tải lượng vi rút dưới ngưỡng phát hiện thì sao?
K=K (không phát hiện=Không lây truyền) thực sự chỉ không có nguy cơ làm lây truyền HIV sang cho bạn tình của họ qua đường tình dục khi người nhiễm đã đạt được tải lượng vi rút dưới ngưỡng phát hiện được (tức dưới 200 bản sao/1mL máu). Tải lượng vi rút dưới ngưỡng phát hiện thường chỉ đạt được sau điều trị ARV 6 tháng. Hiện nay một số loại thuốc ARV có thể giúp người nhiễm HIV đạt được tải lượng HIV dưới ngưỡng phát hiện sớm hơn. Tuy nhiên, ngay cả khi bạn tình của bạn nhiễm HIV điều trị ARV mà chưa đạt được tải lương vi rút dưới ngưỡng phát hiện, các bạn vẫn có thể có cuộc sống tình dục an toàn thông qua sử dụng bao cao su mỗi lần đúng cách khi quan hệ tình dục.

Phương pháp xét nghiệm sàn lọc nhanh, có kết quả sau 20 phút

Một biện pháp nữa là người chưa nhiễm HIV điều trị dự phòng bằng thuốc kháng HIV trước phơi nhiễm (hiện nay thường gọi là PrEP). Việc sử dụng thuốc phải dưới sự giám sát của bác sĩ. Biện pháp này còn áp dụng cả cho những người có nguy cơ nhiễm HIV cao như dùng chung dụng cụ tiêm chích ma túy).
Còn nếu bạn chẳng may quan hệ tình dục với người nhiễm HIV chưa đạt tải lượng HIV dưới ngưỡng phát hiện, bạn chỉ dùng bao cao su nhưng phát hiện bị rách bao cao su. Bạn vẫn có thể phòng lây nhiễm HIV bằng thuốc kháng HIV sau phơi nhiễm (hiện nay thường gọi là PEP). Bạn hãy đến gặp bác sĩ ngay. Bạn có thể dùng thuốc kháng vi-rút trong 28 ngày để dự phòng nhưng phải bắt đầu trong vòng 72 giờ càng sớm càng tốt.
Như vậy có rất nhiều lựa chọn cho các cặp bạn tình có một trong hai người hoặc cả hai người nhiễm HIV.
Hãy hỏi các cơ sở điều trị HIV/AIDS để biết thông tin chi tiết.

Vậy nhiễm HIV có nên hôn nhau không?
Hầu hết việc hôn nhau với người HIV là hoàn toàn an toàn. Vì các nghiên cứu cho thấy virus HIV không có trong nước bọt hoặc nếu có cũng chỉ một lượng rất nhỏ không đủ làm lây truyền HIV cho người khác. Có một rủi ro là nếu một trong hai bạn bị vết thương (có chảy máu, dịch) ở miệng, Thì nụ hôn sâu có thể lây truyền HIV nhưng theo các chuyên gia thì khả năng lây cực kì nhỏ. Do vậy đừng quá e dè khi trao cho nhau một nụ hôn nhé. Và dĩ nhiên sự âu yếm và ôm thậm chí là thủ dâm là hoàn toàn an toàn.
Vậy hãy sẵn sàng để thảo luận về những lo lắng và mối quan tâm của bạn về tình dục an toàn khi nhiễm HIV. Tham khảo ý kiến bác sĩ ,tìm kiếm các nhóm hỗ trợ trong khu vực. Đừng để HIV khiến cuộc sống của bạn bị trì hoãn. Người bị HIV vẫn có quyền được yêu thương và có một đời sống tình dục khỏe mạnh như bao người khác.

Một biện pháp nữa là người chưa nhiễm HIV điều trị dự phòng bằng thuốc kháng HIV trước phơi nhiễm (hiện nay thường gọi là PrEP). Việc sử dụng thuốc phải dưới sự giám sát của bác sĩ. Biện pháp này còn áp dụng cả cho những người có nguy cơ nhiễm HIV cao như dùng chung dụng cụ tiêm chích ma túy).
Còn nếu bạn chẳng may quan hệ tình dục với người nhiễm HIV chưa đạt tải lượng HIV dưới ngưỡng phát hiện, bạn chỉ dùng bao cao su nhưng phát hiện bị rách bao cao su. Bạn vẫn có thể phòng lây nhiễm HIV bằng thuốc kháng HIV sau phơi nhiễm (hiện nay thường gọi là PEP). Bạn hãy đến gặp bác sĩ ngay. Bạn có thể dùng thuốc kháng vi-rút trong 28 ngày để dự phòng nhưng phải bắt đầu trong vòng 72 giờ càng sớm càng tốt.
Như vậy có rất nhiều lựa chọn cho các cặp bạn tình có một trong hai người hoặc cả hai người nhiễm HIV.
Hãy hỏi các cơ sở điều trị HIV/AIDS để biết thông tin chi tiết.

theo BP – VAAC

Chuyên mục
Câu Hỏi Thường Gặp Dịch vụ Gói dự phòng

NẮM RÕ HIỆU QUẢ CỦA TENOF EM TRONG ED-PREP⁉️

🎯 NẮM RÕ HIỆU QUẢ CỦA TENOF EM TRONG ED-PREP⁉️

Thuốc Tenof EM là thuốc gì?

Thuốc Tenof EM có được sử dụng trong ED-PrEP? Đó là câu hỏi mà rất nhiều người đang quan tâm về thuốc Tenof EM hiện nay. Tenof EM được chỉ định dự phòng trước phơi nhiễm HIV (PrEP) cho các đối tượng có nguy cơ cao. Tenof EM do Công ty Hetero Labs Limited, 🇮🇳 Ấn Độ sản xuất. Tenof EM có thể dùng cho nam quan hệ tình dục đồng giới (MSM), chưa nhiễm HIV và có nguy cơ nhiễm HIV bao gồm:

✔️ Có quan hệ tình dục không sử dụng bao cao su với nhiều bạn tình không rõ tình trạng nhiễm HIV

✔️ Bạn tình có HIV nhưng chưa điều trị hoặc đang điều trị có tải lượng vi rút dưới 200 bản sao/ml máu❓

ED-PrEP (PrEP theo tình huống/ PrEP sự kiện) là gì?

▶️ ED-PrEP là thuốc uống điều trị dự phòng trước phơi nhiễm HIV mới và làm giảm nguy cơ HIV qua đường tình dục đến hơn 90% tương đương với sử dụng PrEP hàng ngày

▶️ ED-PrEP sau 2h – 24h uống thuốc có tác dụng bảo vệ, trong khi PrEP hàng ngày 7 ngày sau mới có tác dụng bảo vệ (quan hệ tình dục qua đường hậu môn)

▶️ ED-PrEP được khuyến cáo chỉ sử dụng cho nhóm nam có quan hệ tình dục đồng giới và có tần xuất quan hệ tình dục thấp (<2 lần/ tuần)

▶️ ED-PEP không được khuyến nghị trong các trường hợp: Người bị nhiễm viên gan B mạn tính; Người có giới tính sinh học là nữ; Người chuyển giới

📌 Theo khuyến cáo mới nhất của Tổ chức Y tế thế giới (WHO), đối với nhóm nam quan hệ tình dục đồng giới còn có thể sử dụng PrEP theo một cách khác, đó là có thể chuyển từ PrEP hàng ngày sang ED-PrEP và ngược lại.

📢 Với những thông tin trên thì thuốc Tenof EM của hãng Hetero hoàn toàn có thể dùng trong ED-PrEP và vẫn đạt hiệu quả cao với liều dùng: 2+1+1

👉 Liều đầu: Uống 2 viên từ 2 đến 24h trước khi quan hệ tình dục

👉 Liều 2: Uống 1 viên sau 24h kể từ khi uống 2 viên đầu tiên

👉 Liều 3: Uống tiếp 1 viên sau 24h kể từ khi uống viên thứ 3 (sau 48h kể từ khi uống 2 viên đầu tiên)

⚠️ Lưu ý: Để duy trì mức độ hiệu quả cao, đừng bao giờ quên vên thuốc nào cả

💗 Lấy máu tại nhà…

⁉️ Bạn cần hỗ trợ hãy liên hệ ngay cho chúng tôi.